Saturday, October 10, 2015

BẢN TRƯỜNG CA HAI MƯƠI SÁU (GIẢI PHÓNG)





BẢN TRƯỜNG CA HAI MƯƠI SÁU (GIẢI PHÓNG)

Thân mến gởi Đồng Bào Việt Nam mọi giới, mọi lứa tuổi tại quê nhà.  Riêng gởi 16 đảng viên VC lãnh đạo bộ chính trị và toàn thể cơ cấu quân đội, công an, cảnh sát, các ban ngành từ lâu đã làm công cụ phục vụ cho đảng CSVN cướp của giết người mà lầm tưởng rằng mình phục vụ cho nước cho dân.  Nay sự thật đã rõ ràng, đảng VC chỉ là một đảng bất lương, vô đạo. Dân, ai có tiền của đất đai thì đảng cướp. Ai yêu nước thì đảng giết hoặc nhốt tù. Đất nước thì đảng chia cắt từng phần, bán dần cho Tàu cộng để đổi lấy ngôi cao, lấy vũ khí để củng cố giàu sang và địa vị. Về dân sự và chính trị, đảng cho Tàu đến VN lập làng dựng phố tại khắp nơi trù phú. Dân Tàu ngang ngược hiếp đáp đánh đập dân nhà đảng vờ như không biết.  Về quân sự, Tàu công khai cắm mốc dựng cờ  trên đảo Hoàng Sa, nhận chủ quyền và xây dựng công sự phòng thủ để bảo vệ hải đảo. Về kinh tế, Tàu ngang nhiên đặt giàn khoan trên thềm lục địa VN để lấy đi tài nguyên thiên nhiên, đảng cúi mặt không dám một lời phản đối. Dân ai xót nước, chống Tàu thì đảng khủng bố, cầm tù. Như thế rõ ràng là đảng CSVN đã phản bội đất nước và dân tộc Việt Nam, phản bội xương máu của mấy triệu chiến binh, lừa bịp những người yêu nước cho mục đích riêng tư, phe nhóm. Trong tình huống này, đất nước VN sẽ về tay Tàu cộng nếu như toàn dân VN không mau đứng lên tự cứu lấy mình. Hỡi toàn dân VN, hãy vang lên tiếng trống Diên Hồng, lật đổ đảng CSVN, đòi lại đất nước nếu không muốn chính mình và con cháu mình làm nô lệ cho Tàu cộng. Xin Quí Bạn vì sự mất còn của quê hương VN, chuyển bài thơ này đến cho nhà nước VC và đồng bào VN ở quê nhà. Tác giả xin ghi ơn Quí Bạn.




Anh giải phóng gì? Anh giải phóng ai ?
Chúng tôi đâu có cần anh giải phóng !
Sống ở miền Nam chúng tôi no ấm
Có đủ nhân quyền, hạnh phúc, tự do ...

Trẻ được yêu thương, giáo dục, chăm lo
Già được kính, được nghỉ ngơi, săn sóc
Dù xã hội không khuôn vàng thước ngọc
Nhưng có nhân luân, đạo nghĩa làm người

Tổ quốc, anh đòi chia cắt làm đôi
Anh bên đó, tôi bên này Bến Hải
Ai đã gian manh, lật lường, quỉ quái
Lén đưa quân vào đánh phá miền Nam ?

Rồi ai tăng dần cường độ dã man
Từ bắt cóc, từ đắp mô, ám sát
Đến pháo kích làm dân lành chết thảm
Và mở ra bao trận chiến kinh hoàng ?

Anh dựng chiêu bài giải phóng miền Nam
Trong khi miền Nam chẳng cần giải phóng
Ai chẳng biết anh dã tâm, tham vọng
Mục đích gian hùng, cướp trắng miền Nam 

Cướp miền Nam rồi, hiểm ác, gian tham
Anh tiếp tục bịp đồng bào, dân tộc
Giết sống, nhốt tù mà la học tập
Bao nhân tài rừng núi thẳm vùi xương

Uống máu đồng bào, anh nói yêu thương
Yêu thương hả, sao đoạt nhà, cướp đất ?
Giải phóng hả, sao đưa người xuống vật ?
Nhìn mị từ "giải phóng" nghĩ mà kinh !

Này, hãy đi giải phóng chính Ba Đình
Để nước Việt không còn mùi xác chết
Để muôn thuở rạng danh dòng hào kiệt
Để quê hương không bị đảng dâng Tàu

Để tránh cho anh nỗi nhục ngàn sau
Và con cháu không bị Tàu đô hộ
Anh bán sơn hà muôn dân phẫn nộ
Tàu đặt giàn khoan anh thấy thế nào ?

Đuổi Mỹ, đánh Tây anh vẫn tự hào
Mồm xoen xoét những ba dòng cách mạng
Ba Đình hôm nay nghênh ngang đại hán
Hùng, Dũng đâu sao mặt cúi, mồm câm ???

Sang, Trọng đâu sao tổ quốc khóc thầm
Sao dân tộc đau thương trong tù ngục
Thế cũng
Triết, Nhân, thế mà Mạnh, Phúc
Nhìn năm châu anh biết nhục không nào ?

Chính anh cần giải phóng đấy, cờ sao !
Dân vùng dậy thét vang lời oan ức
Đập vỡ tan tành gông xiềng áp bức
Hiển hách, hiên ngang lấy lại sơn hà ...

Tiếng trống Diên Hồng, chiến thắng Đống Đa
Lại sáng chói trên từng dòng quốc sử
Nhìn rõ nhé những anh hùng quyết tử
Để non sông tổ quốc sống muôn đời !!!

Ngạo nghễ cờ vàng trong nắng vàng tươi
Hà Nội - Sài Gòn mừng ngày giải phóng
Mười sáu đứa anh, chẳng ai giết sống
Mà tha cho, không cải tạo. Về vườn !

Đuổi chệt về, dân lấy lại quê hương
Nắm chặt tay nhau, bày con một mẹ
Xây nhà Việt Nam hùng cường, tươi trẻ
Độc lập, tự do, hạnh phúc, nhân quyền

Những vết hằn, đau nhức giống Rồng Tiên
Anh tạo đấy, và chúng tôi chạy chữa
Để khối hận thù nguôi ngoai, tan rữa
Để hờn oan tổ quốc sớm phai nhòa

Tàu đặt giàn khoan, cắm mốc Hoàng Sa
Tội bán nước, chính anh cần giải phóng
Quỳ trước giặc Tàu, các anh cứng họng
Nên dân ba miền giải phóng cho anh...

Chính nghĩa là đây, giải phóng phải thành
Nào, vùng dậy hỡi ba miền, dân tộc ...


Ngô Minh Hằng


Monday, October 28, 2013

BẢN TRƯỜNG CA HAI MƯƠI LĂM







BẢN TRƯỜNG CA HAI MƯƠI LĂM

- Để ghi nhớ đoạn đời 50 năm sau ngày một số tướng lãnh làm phản, đảo chính, lật đổ nền Đệ Nhất Cộng Hoà và giết chết vị Tổng Thống đầu tiên của miền Nam Việt Nam (2/11/1963 - 2/11/2013.)
 - Kính dâng Tổ Quốc VIỆT NAM và Anh Linh cố Tổng Thống NGÔ ĐÌNH DIỆM.  
- Gởi về đồng bào Việt Nam đang sống đau thương dưới lá cờ đỏ sao vàng và xin được chia sẻ cùng đồng bào Việt Nam tị nạn Việt Cộng khắp năm châu.


 *
Tôi trải phần đời qua ba chế độ
Đệ Nhất Cộng Hoà, dân sống an vui
Đất nước thanh bình, cơm no áo ấm
Già trẻ bên nhau xây dựng cuộc đời
 *
Từ thành phố đến thôn quê hẻo lánh
Tình xóm giềng thân thiết qúi nhường nhau
Khác giai cấp nhưng lòng không ngăn cách
Không ghét ganh dù chênh lệch nghèo giàu
 *
Từ mẫu giáo, bài công dân giáo dục
Cô ân cần giảng dạy buổi đầu tiên
Cô cầm tay tô lá cờ vàng rực
Cờ Việt Nam, dòng máu đỏ ba miền
Sau buổi học về khoanh tay chào mẹ
Lấy cờ ra tôi hãnh diện khoe Người
Hồn nước đấy và từ nay con sẽ
Yêu mẹ nhiều và yêu nước, mẹ ơi !
Lên Đệ Thất, mẹ cho tiền xe bus
Đồng nào dư mua mận, ổi, cóc, xoài
Ăn với bạn, hít hà cay muối ớt
Hoặc ly chanh đường ngọt lịm chia hai ...
Tuổi mười bảy tâm hồn như nắng mới
Và lòng như trang sách ướp đầy thơ
Một chút bâng khuâng đã e có tội
Cõi nhân gian chưa một thoáng nghi ngờ
Rồi bỗng... thiêu người, xuống đường, đảo chính
Tôi tưởng như cơn ác mộng kinh hoàng
Và... tiếp đến ... người thay đời cổ tích
Bằng đời buồn trên đất nước miền Nam !
Chính phủ chia phe, biểu dương, chỉnh lý
Sinh viên học sinh bãi khóa, xuống đường
Thượng tọa, ni cô làm thêm chính trị
Dựng kịch bi hài xé nát quê hương ...
Tôi nhìn quê, lòng đau buồn, chán nản
Trí óc ngây thơ xám những vết hằn
Bao mơ mộng tuổi mười lăm, mười tám
Chết dần theo từng tiếng đạn xâm lăng
Tháng Tư Bảy Lăm, tôi là vợ lính
Người lính kiêu hung, tức tưởi mất quê
Buông súng căm thù, tủi hờn chờ địch
Hùm sa cơ trong cũi sắt ê chề !
Là vợ Ngụy, tôi sống ngày nhật thực
Trên quê hương vì cộng qúa tham tàn
Ba chế độ, tôi đã là nhân chứng
Đã ngã với quê, đau với cờ vàng !
*
Dưới cờ đỏ, dân sống đời oan nhục
Không tự do, không nhân phẩm, nhân quyền
Ai dũng cảm, đảng nhốt ngay vào ngục
Đảng cướp dân nhà, cướp nước tài nguyên !
Rồi rừng biển, đất đai dâng Tàu cộng
Dân đau lòng chống giặc, đuổi Tàu đi
Thì đảng đánh dân, vu dân phản động
Giết, tù dân, không chút xót thương gì 
Dùng côn đồ, đảng đánh dân, trị nước
Công an giết người giống cảnh xi nê
Học sinh đánh nhau hay hơn phim chưởng
Đạo đức lương tâm băng hoại mọi bề
Tôi trải phần đời qua ba chế độ
Chỉ một Cộng Hòa Đệ Nhất mà tôi
Thương tiếc mãi người xây nền đắp tổ
Năm mươi năm ai làm được như Người ?
Năm mươi năm từ ngày bày phản phúc
Giết Người đi, quê chỉ những điêu tàn
Để Việt cộng đưa quê vào hỏa ngục
Và chúng dâng Tàu sông núi Việt Nam !
Tỉnh ngộ chưa những bàn tay vấy máu
Máu của Người và máu của toàn dân ?
Đã gieo gió thì sẽ rồi gặt bão
Cổ như kim, Trời xa đấy nhưng gần !


Ngô Minh Hằng 

Wednesday, July 10, 2013

BẢN TRƯỜNG CA HAI MƯƠI BỐN




BẢN TRƯỜNG CA HAI MƯƠI BỐN
(GIẶC ĐÃ VÔ NHÀ)
Trước thực thể Việt Cộng bán từng phần đất nước VN cho Tàu cộng và viễn ảnh nô lệ giặc Tàu,  bài thơ là lời giục giã, nhắn gởi đồng bào Việt Nam, mọi lứa tuổi, mọi giai tầng quốc nội và hải ngoại,  người trong đứng lên kẻ ngoài hỗ trợ để cùng lật đổ tập đoàn tư bản đỏ,  bán nước, giết dân, lấy về từng tấc đất mà ông cha dựng xây bằng xương máu.  Giờ lịch sử đã điểm, tổ quốc đang lâm nguy,  xin tất cả con dân VN hãy ngoan cường cùng nhau làm bổn phận mình, đáp lời sông núi mà núi sông đã bao năm thất thanh kêu gọi...Nhờ các bạn phổ biến đến bằng hữu của các bạn giúp cho. Tác giả xin biết ơn)



Đất nước Việt Nam sắp mất cho Tàu
Do Việt cộng hiến dâng và đổi chác
Tổ quốc lâm nguy chờ ta cứu nạn
Hỡi đồng bào! đuốc lửa thắp lên thôi !!! ...

Tàu giết ngư dân, Tàu chiếm biển khơi
Đảng cúi mặt, đớn hèn, không phản đối
Nhưng với dân đảng hung tàn phách lối
Xiết cổ, cưỡi đầu, khủng bố, gian manh

Để được giàu sang đảng cướp dân lành
Cướp đất, cướp nhà, cướp tiền, cướp mạng
Gần thế kỷ, đảng gian tham tàn ác
Dân biểu tình, kiện cáo chỉ hoài công

Ai xót xa đi đòi lại ruộng đồng
Đòi xóm ngõ, đòi thôn làng, nhà đất
Đòi lại cuộc đời hiền lương chơn chất
Đều bị tù đầy, vu tội, giết oan

Ta nắm tay nào... dân tộc Việt Nam ...
Dù lấy máu để viết thành hùng sử !
Dù cho đảng là sài lang, thú dữ
Là qủi là ma, chẳng phải là người

Ta cũng phải làm bổn phận ta thôi
Không để đảng coi ta như loài vật
Máu thịt ông cha trong từng mạch đất
Thì đảng kia không được bán dâng Tàu !

Ta đứng lên rồi bốn biển năm châu
Thấy việc phải sẽ tiếp tay, góp sức
Nếu sợ chết cúi đầu im, chịu nhục
Có người ngoài tốt bụng cứu ta sao ?!

Đảng bây giờ như trái chín cành cao
Một cơn gió là trái kia sẽ rụng
Hãy là gió ... hỡi ba miền ... gió lộng...
Cuốn phăng đi ác độc cứu nguy đời

Lòng dân bây giờ như sóng biển khơi
Sóng sẽ đắm những con tàu sai hướng
Gần thế kỷ dài đảng gây nghiệp chướng
Nay chỉ là nhân quả trả vay thôi !

Nào, hãy vùng lên tám chục triệu người
Cho đảng biết dân không còn sợ đảng
Đảng tàn bạo, ta phải làm cách mạng
Đòi công bằng, hạnh phúc của đời ta ..

Hỡi những ai phục vụ đảng gian tà
Mà lầm lẫn tưởng rằng mình yêu nước
Một dạ trung thành phù loài bạo ngược
Hy sinh mình giúp đảng cướp miền Nam

Cướp miền Nam rồi đảng bán giang san
Xem dân chúng như những tên thù địch
Đảng dùng công an, đảng dùng người lính
Bảo vệ đảng quyền, khủng bố dân đen

Quân đội ơi, các anh nghĩ mà xem
Đã có bao người như chanh hết nước ?
Hãy quay súng mà dẹp bày phản quốc
Bọn giết dân lành, bán đất ông cha

Hỡi những người đắm đuối bả vinh hoa
Đang mông muội quên nỗi hờn vong quốc
Hãy tỉnh thức góp tay vào đại cuộc
Cho đời sống mình ý nghĩa vươn cao

Nếu phải chết đi, được chết tự hào
Mà có sống cũng không là sống nhục
Để oanh liệt, để vẻ vang nòi giống
Vì nước ta, ta giữ được chủ quyền

Hỡi những người mang dòng máu Rồng Tiên
Nhưng lầm lạc bán linh hồn cho giặc
Tiếp tay cộng làm những điều phản trắc
Nói những lời vô đạo nghĩa nhân luân

Đừng mộng du, tỉnh nhé để dừng chân
Để nhận rõ đâu là đường chánh đạo
Chớ như vẹm mà tuyên truyền dối láo
Kẻo phạm vào điều vọng ngữ ngoa ngôn

Đất nước chúng ta đã quá đau buồn
Không cần nữa những bới lông tìm vết
Bắn vào nhau hoặc giết người đã chết
Đó chính là nghị quyết cộng đưa ra

Dùng công tâm mà nhận định gian tà
Đất nước đang cần anh hùng hào kiệt
Này bụi tre ngà, này gương dũng liệt
Này ngựa thần, kiếm báu vẫn chờ ai

Tổ quốc lâm nguy và chẳng còn dài
Không cứu kịp sẽ vào tay Tàu cộng
Thì lúc đó sẽ nhục nhằn mà sống
Sống tủi, sống hèn, sống kiếp vong nô

Thôi, hãy cùng nhau cứu lấy cơ đồ
Bỏ qua tất những bất bình dị biệt
Bọn bán nước ta phải trừ, phải diệt
Để lũ cộng Tàu mất chỗ dung thân

Để những bán mua ký kết bất nhân
Vô giá trị với toàn dân nước Việt
Tàu phải về Tàu, cút cho bằng hết
Như thuở nào Hưng Đạo phá quân Nguyên

Như thuở nào Nguyễn Huệ đã chinh yên
Chục vạn quân Thanh không còn mảnh giáp
Như nữ anh hùng, gươm thiêng Trưng Trắc
Đã ướp trang sử Việt lẫy lừng hương

Ta phải đứng lên, oanh liệt, quật cường
Nếu không muốn đảng đem ta mà nướng
Nếu không muốn ngày mai rồi Bắc thuộc
Thì mau lên, đứng dậy, cứu sơn hà !

Ta cứu sơn hà là cứu chính ta
Cứu con cháu ra khỏi đời nô lệ
Nhanh lên nhé kẻo đau lòng dâu bể
Đảng bất nhân đang rước giặc vô nhà ....


Ngô Minh Hằng