Monday, May 16, 2016

MỜI QUÍ VỊ VÀ CÁC BẠN NGHE HỘI LUẬN














MỜI QUÍ VỊ VÀ CÁC BẠN NGHE HỘI LUẬN



Kính thưa Quí Vị và Các Bạn,


A-  Thưa Qúi Vị và Các Bạn, vị nào chưa nghe những cuộc hội luận do Mục sư Huỳnh Quốc Bình thực hiện, Nmh xin trân trọng kính mời:


1. Hội luận với Nhà thơ Ngô Minh Hằng, Ohio - USA:
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=2709

2. Hội luận với Nhà văn Quân đội Hải Triều, Vancouver, BC - Canada
Xin bấm vào để nghe: http://daiphatthanhvietnam.com/?p=1966


B -  Trân trọng cảm ơn Mục sư Huỳnh Quốc Bình đã thực hiện cuộc hội luận về Thơ Đấu Tranh với Ngô Minh Hằng trong Tháng Tư, Quốc Hận thứ 41 của dân tộc Việt Nam.  Nhờ cuộc hội luận đặc biệt này, Nmh có cơ hội chia sẻ tâm tình qua những bài thơ đi sát với thời cuộc, nêu lên những tội ác VC đã gieo rắc trên đất nước bao chục năm qua, làm đồng bào VN đau thương, khốn khổ, làm băng hoại những truyền thống tốt đẹp của người VN bao đời gìn giữ và nêu rõ những thực trạng khó khăn của người góp tiếng đấu tranh cho quê hương không còn CS trong giai đoạn hiện tại của người Việt Nam, những nạn nhân VC trong và ngoài nước cũng như những lời nhắn gởi và mong ước thiết tha một cuộc cách mạng Hoa Lài đến với quê hương và dân tộc VN.

C -  Cảm ơn nhà văn Hải Triều trong cuộc hội luận với Mục sư Huỳnh Quốc Bình, anh  đã phân tích rõ ràng những khó khăn trong đấu tranh mà chính anh đã trải qua, chính anh là mục tiêu trong những mưu chước đánh phá của nghị quyết 36 mà VC và tay sai thực hiện. Theo anh, CSVN đã dùng Việt gian, VC nằm vùng để thực hành nghị quyết 36.   CSVN đã khai thác triệt để phương tiện chụp mũ, vu gian, xoi mói, bịa đặt và không từ cả cái vô đạo và bỉ ổi nữa là đánh phá cả người thân thích như cha mẹ con cái của người đấu tranh. Chúng đã dùng mọi thủ đoạn, dù đê tiện để làm công cụ, kéo dài sự đánh phá, cô lập và mong tiêu diệt hình ảnh tốt đẹp của những người đấu tranh có uy tín hay được đồng bào thương mến tại hải ngoại.   Riêng anh, nhà văn Hải Triều đã bị VC và tay sai đánh phá, vu chụp trong suốt 25 năm.

Qua những kinh nghiệm của anh, Nmh thấy Nmh đã là mục tiêu của nghị quyết 36 này.  Sự vu chụp, đánh phá Hải Triều dừng lại sau 25 năm và Nmh thì, cho đến hôm nay, sau 12 năm vẫn còn đang tiếp diễn. Những vị nào gia nhập các Diễn Đàn Việt Nam Yahoo Groups thì đã rõ Nmh bị vùi dập đánh phá độc ác vô nhân tính dai dẳng như thế nào dù Nmh không hề "đánh" lại cũng như không hề dùng một nick nào để đánh phá ai như đã bị vu chụp.  Nmh đồng ý với nhà văn Hải Triều và Mục sư Huỳnh Quốc Bình là nếu quí anh không tranh đấu, chỉ làm ăn bình thường thì chả ai  đánh đấm quí anh và nếu Nmh không làm thơ kể tội VC hay chỉ làm thơ tình thì cũng không ai chụp mũ, bịa chuyện đời tư, lăng nhục Nmh suốt 12 năm qua trên các DĐ.

Nghe anh Hải Triều nói "im lặng không là vàng" mặc dầu có ngược lại lời xưa dạy (và dù Nmh vẫn tuân theo) nhưng câu nói của anh trong trường hợp này cũng có lý lắm và làm Nmh suy nghĩ. Anh đã LÊN TIẾNG, ĐÒI NHỮNG KẺ ĐÃ CHỤP MŨ ANH ĐƯA RA BẰNG CHỨNG, KẾT QỦA LÀ NHỮNG KẺ ĐIÊU NGOA DỐI GIAN VU CHỤP NỌ ĐÃ IMCũng như anh, khi làm thơ vạch tội ác VC, Nmh biết là sẽ nhận đạn VC và VG.  Để mọi người nhận rõ những tên VG, VC nằm vùng này mà xa lánh, CÓ LẼ NMH NÊN THEO PHƯƠNG CÁCH CỦA ANH HẢI TRIỀU LÀ THÁCH THỨC TẤT CẢ NHỮNG KẺ NÀO TỪNG VU CHỤP, TỪNG GIAN TRÁ GÁN CHO NMH CẢ NGÀN THỨ TỘI TRONG 12 NĂM QUA VÀ CẢ TRONG NHỮNG NĂM MỚI ĐÂY HÃY ĐƯA RA NHÂN CHỨNG VÀ VẬT CHỨNG.

D -   Nmh xin gởi lại bài thơ CHÂN DUNG NGƯỜI QUỐC GIA như một số Quí Vị và Các Bạn nghe hội luận, yêu cầu.

Xin Chân thành cảm ơn Quí Vị và Các Bạn.  Cảm ơn Mục sư Huỳnh Quốc Bình và nhà văn Hải Triều.  Kính chúc tất cả Quí vị và Các Bạn sức khoẻ, chân cứng đá mềm trong công cuộc chung tay giải thể đảng độc tài bán nước buôn dân cùng VC và VG cho một VIÊT NAM KHÔNG CỘNG SẢN, CHO TỰ DO NHÂN QUYỀN CHÂN CHÍNH  CỦA  DÂN TỘC VIỆT NAM CHÚNG TA.

Trọng kính,

Ngô Minh Hằng




CHÂN DUNG NGƯỜI QUỐC GIA

*
Người Quốc Gia luôn thật lòng yêu nước
Và trung thành cùng lý tưởng tự do
Không binh vực kẻ nói lời phản quốc
Và yểm trợ ai chống cộng, bài Hồ !
*
Người Quốc Gia không quên ngày quốc nạn
Luôn yêu thương gìn giữ lá Cờ Vàng
Không xấc xược nói những lời xúc phạm
Quân đội, lá cờ, hùng sử Việt Nam !
*
Người Quốc Gia luôn nhớ ơn Tổ Quốc
Không trắng đen, không lấp lửng, trở cờ
Dù buông súng, không khinh quân bỉ tướng
Ngậm máu phun người, chụp mũ, quăng dơ
*
Người Quốc Gia luôn hiền lương, nhân bản
Không gian manh gắp lửa bỏ tay người
Không hiểm độc, không gây thù chuốc oán
Chỉ một lòng dâng tổ quốc mà thôi !
*
Người Quốc Gia luôn luyện rèn nhân cách
Không hại người, không giáng họa, vu oan
Chẳng vờ quen rồi cùng nhau túm đánh
Khi người không theo đường lối mình làm !
*
Người Quốc Gia thường hiếu hòa, nhẫn nhịn
Ngôn ngữ không là tôm cá búa dao
Hành xử công bình, chân phương, thành tín
Giúp đỡ thương yêu dân tộc đồng bào
*
Người Quốc Gia luôn nghĩ suy, cẩn trọng
Tránh hồ đồ, không hấp tấp, a dua
Chẳng hùa theo mà nói lời lật lọng
Không tạo hỏa mù, gian dối, hơn thua
*
Người Quốc Gia cũng chẳng hề vỗ ngực
Là Quốc Gia nhưng giúp cộng muôn trò
Không làm việc Nguyễn Đình Bin dàn dựng
Phá hoại cộng đồng, lạm dụng tự do !!!
*
Người Quốc Gia luôn tuân theo lẽ phải
Theo lương tâm, theo đạo nghĩa con người
Không vì lợi danh mà làm sai trái
Vọng ngữ cuồng ngôn, coi nhẹ Đất Trời !....



*
Ngô Minh Hằng

Saturday, May 14, 2016

BẢN TRƯỜNG CA BA MƯƠI BẢY









BẢN TRƯỜNG CA BA MƯƠI BẢY
Để ghi nhớ niềm đau Vũng Áng và các cuộc biểu tình lớn nhất ở Việt Nam từ sau ngày 30/4/1975.

*


Nhìn đồng bào tôi biểu tình đông đảo
Kể từ ngày Việt cộng chiếm miền Nam
Tôi mừng quá, ơi bước chân gió bão...
Dũng cảm thay, hành động họ đang làm !
 *
Dù họ sống trong gông cùm cộng sản
Trong ngục tù và dưới búa trên đe
Nhưng hôm nay họ vô cùng can đảm
Đứng vùng lên, không ngần ngại, e dè ...
 *
Những dùi cui, những nhà tù, roi điện
Những trận mưa đòn, toà án, công an
Và bắt bớ, và săn lùng, và chết
Đã không còn là sợ hãi, lo toan !!!
*
Nửa thế kỷ, từng ngày trong áp bức
Trái tim đau, dồn nén những căm hờn
Nhìn cá chết, đồng bào cùng ý thức
Rồi đến người, người cũng chết đau thương !
*
Bởi cá chết không tự nhiên nó chết
Mà đảng tiếp tay đầu độc biển nhà
Những di hại sẽ vô cùng khủng khiếp
Đổ lên đầu dân tộc Việt Nam ta !
*
Lúa đã chết rồi, Cửu Long cũng cạn
Là do Tàu ngăn nước xuống Mê Kông
Mặc cá chết, dân đau và lúa hạn
Đảng vẫn vui say những giấc mơ hồng
*
Đảng biết rõ vì đảng cùng Tàu cộng
Bao tỷ đồng bán đất ký riêng nhau
Những hệ lụy mặc dân tình chết, sống
Dân than van, đảng bịt miệng, binh Tàu
*
Nước đã tức thì mấy bờ cũng vỡ
Ngày ấy đến rồi, ngày ấy là đây !
Đảng đã thế, dân còn chi để sợ
Tất cả sẵn sàng cho một đổi thay !!!...
*
Người biểu tình và công an chặn lại
Và dùi cui nắm đấm phủ lên người !
Càng đàn áp, đảng càng không tồn tại
Đấy, vòng quay lịch sử tự bao đời ...
*
Hỡi những kẻ cùng màu da, tiếng nói
Sao đánh người cùng tiếng nói màu da?
Cá chết, dân đau, xót xa dân hỏi
Sao đánh dân? ngươi tàn ác thế à ?!
*
Hỡi những kẻ cùng màu da, tiếng nói
Sao đem thân nô lệ đảng côn đồ ?
Có biết nhục không? kìa hồn nước gọi
Bỏ đảng ngay mà khôi phục cõi bờ !
*
Hỡi những kẻ cùng màu da, tiếng nói
Tỉnh dậy đi, thời mê muội qua rồi
Bán nước giết dân, đảng đầy tội lỗi
Đảng đang tan trong vay trả, luật đời !!!
*
Dừng ngay lại, đừng tiếp tay tội ác
Chớ thêm dầu vào biển lửa lòng dân!
Biển lửa ấy và những triểu sóng bạc
Sẽ cuốn phăng loài tàn độc, bất nhân!
*
Rồi sẽ những cuộc biểu tình toàn quốc
Triệu con người cùng sát cánh chen vai
Rồi toàn dân đứng lên thay vận nước
Và nhân quyền công chính sẽ lên ngai ...

*
Ngô Minh Hằng


*
Tin lấy trên NET.
Nguyen Quang Quy - Một học sinh mười sáu tuổi, Đào Nguyên Anh, cháu nội Phó Giáo sư Đào Công Tiến (người đã có các bài viết về dân chủ). Nguyên Anh đã được những người biểu tình khác chăm sóc, rửa mắt bằng những chai nước uống mang theo. Sau đó em đã bị công an bắt đi khiến gia đình phải đi tìm để bảo lãnh. 


Lúc trở về nhà, cậu học trò mười sáu tuổi đã viết một status ngắn gọn nhưng cũng đủ để nói lên tất cả những gì cậu đã suy nghĩ và gởi gắm cho mọi người:



Chào mẹ, gia đình và bạn bè gần xa đã lo lắng cho con (mình).


Nghe tiếng mẹ khóc, con thấy mình khốn nạn quá, con cũng trách mình không ở bên mẹ nhiều hơn, không làm mẹ vui hơn, trước mẹ con yếu đuối và bé nhỏ.

Giờ con đã hiểu cảm giác đó, cảm giác của A Lầu bị bắt rồi bị đánh. Con hiểu cảm giác của anh Trương Minh Tam, của bác Điếu Cày, và những người đã sẵn sàng hy sinh. 

Chúa ơi, quá nhiều thứ vì mong muốn!

Ngày hôm nay, con thấy họ lôi đồng bào ra, 10 người đánh một, con thành người Việt Nam.

Ngày hôm nay, con thấy nước mắt mẹ chảy và lòng gia đình bạn bè con lo, cũng thành kẻ có tội.

Ngày hôm nay, con thấy những gương mặt đau đớn, và vẻ mặt hả hê của đầy tớ nhân dân, và tiếng xúc phạm danh dự nhân phẩm của các anh trị an, con thành người Việt Nam.

Con tự hào biết bao, và cũng đớn đau biết bao khi biết cái giá con phải trả không chỉ là mạng sống và tương lai con, mà còn là trái tim mẹ và gia đình.

Một bên con bất hiếu không chăm lo cho mẹ được hết, một bên con khao khát hòa chung với ước ao của dân tộc, lạy Chúa, là chúng con được nhìn nhau cười vui, quên đi những cú đánh căm hận đó.

Sáng danh Chúa, những lúc bần cùng, là lúc tỏ mọi sự, con, một thân phận yếu hèn hòa chung vào bản hòa ca của đời này, cho những gì đáng để tin và đáng để hy sinh, có phải đó là hy sinh? 

Con đang cố gắng đánh đổi, vì một xã hội yên ấm hơn, con cũng nghĩ tới mọi người gia đình, bạn bè anh chị em, mà cũng như con đang mất tất cả.

Con đã không đổ một giọt nước mắt trước những cây gậy, trước những người vô cảm sẵn sàng làm đủ thứ, nhưng con sẽ đau khổ vì những gì con phải trả giá”.

Nguyễn Quang Quy



Thêm một lá thư nữa...

Facebook: Hong Thai Hoang

Mẹ!
Mẹ vừa dập máy thì con cũng khóc. Hơn 30 năm nay con chưa làm gì cho bố mẹ, chỉ nghĩ rằng con sống ý nghĩa, có ích cho cuộc đời này thì là sự báo hiếu tốt nhất. Vậy mà...
Hơn 30 tuổi, thăng trầm mưa gió nếm đủ, nhưng lúc nào còn cũng gắng chịu đựng để bố mẹ khỏi muộn phiền. Con không hề khóc, không kêu ca vì muốn bố mẹ thấy con đủ mạnh mẽ trên mọi bước đường..
Sao hôm nay... Một lũ công quyền và đến bí thư Đảng cũng dở thủ đoạn làm khó bố mẹ.
Con hiểu bố mẹ chỉ muốn bình an, như hàng triệu người khác, bố mẹ không muốn động chạm đến chính quyền vì sợ..
Sự sợ hãi đó theo di truyền đến đời đời con cháu, để đến bây giờ lớp trẻ không hiểu chút nào về nhân quyền.. Về tự do mưu cầu hạnh phúc.. Họ sống trong cái lý tưởng ảo và chỉ biết hưởng thụ cá nhân mình..
Bố mẹ chưa hiểu, hàng xóm chưa hiểu, họ nói những điều làm bố mẹ lo lắng đau lòng... Nhưng con hiểu và con không lùi bước!
Con bất hiếu rồi mẹ ơi. Nếu chúng còn gây khó dễ, mẹ cứ nói Mẹ từ con rồi.. để chúng quay bước.  Nhưng nếu chúng làm điều gì tổn hại bố mẹ, con thể con dùng cả máu để trả thù..   Còn bây giờ, con không thể im lặng. Một lần cúi đầu cả đời cũng phải cúi đầu.
Đồng bào con đang ngập trong đau thương, nước mắt và đói nghèo . Con làm sao nhắm mắt bịt tai che miệng mẹ ơi ?  Con chỉ muốn hai tiếng ViệtNam có thể ngẩng mặt với thế giới, chỉ muốn nhân dân trong đó có cả bố mẹ, cả con biết đến 2 từ Tự Do thực sự!

Con xin lỗi bố mẹ! Con không thể quay đầu!

Nhờ em dâu chị gửi những dòng này cho bố mẹ đọc. I love you all.


Thursday, April 28, 2016

BẢN TRƯỜNG CA BA MƯƠI SÁU - Tưởng niệm 41 năm Quốc Hận








http://www.trachnhiemonline.com/Audio/Ban_Tin_Cuoi_Cung_Ngay_29_April_1975.wav


BẢN TRƯỜNG CA BA MƯƠI SÁU
Tưởng niệm 41 năm Quốc Hận 1975-2016


Tháng Tư, Hăm Tám, Tân Sơn Nhất
Cộng ở ven đô cộng pháo vào
Nhiều chiếc máy bay thành cột khói
Phi trường cuồn cuộn lửa binh đao
*
Người dân thành phố nhìn chinh chiến
Hoảng hốt ôm nhau lạc phách hồn
Xuôi ngược từng đoàn đi chạy giặc
Chạy đâu cũng thấy chắng đâu hơn ...
*
Chạy đâu cũng thấy con đường cụt
Vùng một, vùng hai đã đổ về
Vùng bốn cũng lên, Long Khánh tới
Sài gòn hỗn loạn với cơn mê
*
Sài Gòn run rẩy, dân thành phố
Chạy đến nhà nhau để có nhau
Bằng hữu, họ hàng tùm túm lại
Chia lo khi đạn rít ngang đầu
*
Ngày Hai Mươi Chín cao cơn sốt
Khắp chốn thành đô tựa lửa nung
Tất cả mọi người như ngộp thở
Chờ trong tuyệt vọng một tin mừng
*
Chờ trong tuyệt vọng niềm hy vọng
Hy vọng mong manh vẫn bám vào
Hy vọng tắt dần như nắng tắt
Khi tầm đạn giặc giết chiêm bao
*
Sáng Ba Mươi, lệnh hàng, buông súng
Bức tử, miền Nam chết phũ phàng
Vũ trụ tan tành, người khóc ngất
Lính hùng, lựu đạn họ "cưa" ngang
*
Có người kê súng ngay tầm nhắm
Đón giặc bằng trăm tiếng đạn chào
Viên đạn cuối cùng cho chính họ
Hồn sông núi hỡi...đắng làm sao !!!
*
Chiều Ba Mươi bước trên đường cũ
Thấy những tang thương cuộc đổi đời
Gương mặt Ba Mươi nhìn phát sợ
Khăn rằn quấn cổ, súng cầm chơi ....
*
Súng cầm và đạn tha hồ nổ
Đạn trúng ai là đấy, kẻ thù !
Tham ác thêm bày hôi trộm của
Ngày đầu giải phóng hãi hùng chưa !!!
*
Ngày đầu cách mạng là như thế
Bốn mốt năm sau chẳng khác gì
Vẫn cướp, vẫn hung tàn, vẫn giết
Vẫn là lừa bịp rất tinh vi ....
*
Mười ngày, một tháng ai mà biết
Là tám năm hơn mới được về
Bóc lịch mười lăm, mười tám cuốn
Là khoan hồng đấy, nhớ ơn đi !
*
Nhớ ơn được sống như con vật
Cải tạo mà ra cảnh ngục tù
Đói chẳng đủ rau, đau chẳng thuốc
Sức thì vắt cạn, của, người thu
*
Ngàn người tù là vài trăm chết
Chết cứ như mơ, chết đủ đường
Chết bị cây đè khi xẻ gỗ
Chết do băng suối, chết đào mương
*
Chết nằm conex, chân cùm cứng
Chết bởi rau rừng, đói, luộc ăn
Kiết lỵ, thương hàn... trăm kiểu chết
Mạng tù nên đảng chẳng băn khoăn !
*
Kiểm kê, mất của, đau, dân chết
Nghĩa vụ, thanh niên chết cũng nhiều
Cách mạng thành công là thế đó
Đổi tiền, dân chúng lại... phiêu diêu ...
*
Cướp nhà, rừng núi xua dân đến
Đến với tay không, sỏi đá dầy
Rắn độc, muỗi rừng, dân chết thảm
Trốn về, đảng đuổi "cấm về đây!"
*
Ngày Ba Mươi tháng Tư này nữa
Bốn mốt năm dài, Tổ Quốc ơi!!!
Thêm những oan hờn tàn bạo mới
Bất công, gian ác quá cao rồi....
*
Nhà tù vẫn chật người yêu nước
Tàu cộng tung hoành ở khắp nơi
Đảng chỉ làm giàu, không giữ nước
HỠI TOÀN DÂN VIỆT, ĐỨNG LÊN THÔI !!!
*
Đứng lên lật đổ loài lang sói
Cứu lấy non sông tổ quốc nhà
Lần lữa e rồi không kịp đấy
Đừng chờ, mau nhé, cứu quê ta !!!



Ngô Minh Hằng




Wednesday, April 20, 2016

BẢN TRƯỜNG CA BA MƯƠI LĂM (Nén hương cho Ngày Quốc Hận)












BẢN TRƯỜNG CA BA MƯƠI LĂM
(Nén hương cho Ngày Quốc Hận)


Nén hương này xin thắp
Để nhớ ngày cha đi
Mười ngày mà hóa biệt ly
Tình thâm ai cắt biết gì ai đau
Ở đây đất thấp trời cao
Trong tay đồ tể, lao đao phận người
Tháng Tư từ cuộc đổi đời
Giống nòi Hồng Lạc tơi bời đắng cay
Vùi nông một nắm mộ gầy
Bạn tù lệ rớt trên tay nghẹn ngào

*
Nén hương này xin thắp
Cho mẹ tháng Tư nào
Bồng con bước thấp bước cao
Trên đường di tản xiết bao hãi hùng
Bốn bề khói lửa tàn hung
Đạn reo, mẹ gục xuống vùng cỏ may
Đứa con bảy tháng trên tay
Ngậm bầu vú mẹ, máu đầy tuổi thơ

Nén hương này xin thắp
Cho chị chết bơ vơ
Vượt biên chị chẳng tới bờ
Bàn tay hải tặc nhớp nhơ thân ngà
Đá ngầm lại xé tàu ra
Chị vào lòng biển thành ma ngậm hờn
Mỗi chiều biển ngập hoàng hôn
Chị ngồi trên sóng gọi hồn Việt Nam

Nén hương này xin thắp
Cho người chết vội vàng
Lai Châu, Cao, Lạng, Hà Giang
Đạn Tàu xé xác Việt Nam từng người
Chiều qua ôm súng còn cười
Sáng nay cả toán thây phơi bìa rừng
"Việt Trung chiến thắng lẫy lừng"
Người đi chiến thắng, đi nhưng chẳng về !

Nén hương này xin thắp
Cho em tuổi trăng thề
Lấy chồng nước ngoại em mê
Đài Loan, Hàn Quốc em về làm dâu
Tưởng là hạnh phúc cau trầu
Nào hay em chết cơ cầu đau thương
Hũ tro trở lại quê hương
Thương em, cha mẹ đoạn trường xót xa

Nén hương này xin thắp
Cho tình nước tình nhà
Bảy Lăm cộng chiếm quê ta
Hai vai gánh hận sơn hà bấy nay
Dân thì oan khốc từng ngày
Nước thì đảng sắp sang tay cho Tàu
Ba miền chất ngất hờn đau
Ta ơi thức dậy cùng nhau giữ nhà
Nếu không, Tàu thống trị ta
Quên ư? Tô Định, voi ngà, ngọc trai?
Giang sơn hày đắt lên vai
Ta không giữ nước thì ai giữ giùm ???
Đừng hèn như dế như giun
Xin tôi gan thép xin hun tinh thần
Và làm bổn phận người dân
Dẹp bày phản quốc, diệt quân bạo tàn

Tháng Tư xin thắp nén nhang
Mong xanh sông núi mong vàng cờ bay ...



Ngô Minh Hằng


Mùa Quốc Hận năm thứ 41